Quách Bình thấy thời cơ đã đến, bèn lên tiếng: “Hai bài thơ ta viết tối qua là đặc biệt dành tặng Đào Hoa cô nương của Như Yên Lâu! Bây giờ ta sẽ sang Như Yên Lâu một chuyến.”
“Một là để tặng hai bài thơ này cho Đào Hoa cô nương, hai là bảo nàng ấy lồng khung treo trong Như Yên Lâu, kẻo lại bị kẻ khác nẫng tay trên. Tốt nhất là phổ thêm khúc nhạc, hát trong lầu vài ngày, thế chẳng phải là tuyệt diệu sao?”




